Thiên tài bóng đá đúng nghĩa chỉ có một...Garrincha!

Nói về thiền tài bóng đá, người ta thường nói đến Pele, Maradona,.. và gần đây là Messi, Ronaldo,... nhưng có một cái tên rất ít khi được nhắc tới, Garrincha.





Trong bóng đá, khi nói về các ngôi sao thì có hàng ngàn nhân vật kiệt xuất trên thế giới nổi tiếng và giàu sang nhờ vào tài...đá bóng. Dĩ nhiên Pele luôn là số 1 vì cả thế giới đã riêng tặng anh ngôi vị "Vua bóng đá". Vừa tài năng, vừa gặp thời do tạo ấn tượng quá tốt đẹp ở lần đầu dự World Cup 1958 khi mới 17 tuổi.
Tuy chỉ thi đấu ít trận tại WC 1962 vì chấn thương, nhưng nhờ Brazil khi đó có "Quái kiệt" Garrincha quá tài giỏi không thua vì...Pele, nếu không muốn nói là nổi bật và đặc biệt hơn bởi ngoại hình dị dạng của cái chân cong vòng, khập khiễng. Garrincha như người hùng thầm lặng góp công sức đưa tuyển xứ Samba Vô địch giải đấu năm ấy khi " Nhà Vua" bị chấn thương.
Hơn nữa xoay quanh Pele còn có quá nhiều danh thủ hỗ trợ ông như Didi, Tostao, Vava, Gerson...Còn Garrincha như "Con chim nhỏ vùng nhiệt đới" (biệt danh của ông) chỉ đơn thân một mình, bằng tài năng siêu phàm trên cái chân tật nguyền đã giúp Brazil Vô địch một cách đáng khâm phục. Ông một mình có thể làm thay đổi kết quả trận đấu. Một dạng cầu thủ không thể thiếu trong đội bóng. Một "Thiên tài bị lãng quên" sinh ra để...đá bóng.
Maradona cũng có những phẩm chất như Garrincha ở tầm quan trọng, ảnh hưởng lên toàn đồng đội, lên chiến thuật thi đấu của HLV đề ra nếu vắng mặt. Tuy nhiên "Cậu bé Vàng" xứ Tango sinh ra ở thời kỳ bóng đá hiện đại và phát triển hơn thời của Pele và Garrincha. Chiến thuật đồng đội, sơ đồ thi đấu và lối đá giàu thể lực, nhiều tốc độ hơn với số lần chạm bóng nhiều hơn thời của hai bậc tiền bối xứ Samba.
Nhưng Pele và Maradona cũng vẫn kém hơn Garrincha từ độ quái khi điều khiển quả bóng với ngoại hình kỳ dị, khác thường cho đến những tình huống lừa bóng, ghi bàn độc nhất vô nhị hầu như không có cầu thủ thứ hai nào trên thế giới tái lập được?! Anh lừa qua cả hàng hậu vệ và thủ môn bạn, rồi dẫn bóng trở ngược về giữa sân rồi...lừa qua hậu vệ một lần nữa mới sút bóng vào lưới đối thủ!? Garrincha "chơi bóng" để phục vụ khán giả chứ không phải đá bóng để khiến người ta chỉ nhớ đến anh ở trận đấu đó.
Ngày nay ngoài Ro béo và Ro điệu cùng Messi, ba ngôi sao nổi tiếng nhất nhờ vào tài đá bóng kiệt xuất so với hằng trăm ngôi sao bóng đá khác, tuy đã nổi danh như cồn trong màu áo CLB cũng như Tuyển Quốc Gia của họ, nhưng so với tố chất thiên phú và ngoại hình đặc biệt cùng cách chơi bóng hồn nhiên, đầy say mê đến...cuồng tín như Garrincha thì hầu như qua bao thế hệ cầu thủ của mọi thời đại bóng đá mãi mãi không kiếm ra kẻ thứ hai?
Danh hiệu "Vua không ngai" thật xứng đáng dành riêng tặng cho số 7 huyền thoại Brazil có cái chân thọt, sinh ra để...đá bóng. Tận tụy, say mê và luôn cống hiến những pha lừa bóng đẹp mắt đến...quái dị, chỉ có Garrincha là đem lại cho khán giả cảm xúc ngất ngây, thưởng thức trọn vẹn nghệ thuật banh tròn đúng nghĩa của nó một cách thú vị nhất.
Chỉ cần một cú đảo người trên cái chân tật nguyền, cong vòng của ông cũng đủ khiến đối thủ mất đà té chỏng vó. Khán giả thích thú cười vui, vỗ tay tán thưởng như vừa xem được vở bi hài kịch kinh điển "đáng đồng tiền bát gạo". Còn sút vào lưới thì đó chỉ là công đoạn cuối cùng và quá đỗi quen thuộc đối với Garrincha khi ông cảm thấy chán...lừa bóng, và khán giả đã quá "no mắt" khi nhìn trái bóng tròn tội nghiệp luôn dính chặt trên đôi chân ma thuật của ông.




Tác giả: Hoàng Thảo

Trinh

Tôi và thằng bạn cùng phòng trọ của tôi đều tán tỉnh Trinh từ lâu, nhưng Trinh thì vẫn chưa quyết định chọn ai. Tôi thấy Trinh giống như con chó, còn tôi và bạn tôi giống như hai cục xương béo ngậy, tươi ngon, làm Trinh cứ mãi phân vân, chả biết nên tợp cục nào.
Là sinh viên nghèo nên việc phải đầu tư tán tỉnh tốn kém trong thời gian dài khiến tôi rất khó khăn. Bởi vậy, tôi quyết định sẽ chơi tiểu xảo, tác động để thằng bạn tôi rút lui. Khi không còn người để so sánh, lựa chọn nữa thì Trinh sẽ sớm nhận lời yêu tôi thôi. Thế nên tối qua, sau vài chén khề khà ở quán rượu ốc gần nhà, đợi cho thằng bạn có vẻ đã ngà ngà, tôi mới cất giọng ê a:
- Chúng ta thật ngu xuẩn khi mất công, mất của tán tình em Trinh bấy lâu nay!
- Ý mày là sao? – Thằng bạn hỏi lại bằng giọng lè nhè.
- Vì Trinh quá bình thường luôn: học thì dốt, người thì lùn, mặt đầy mụn. Ngày xưa Bạch Tuyết da trắng như tuyết, tóc đen như gỗ mun, còn Trinh thì da đen như gỗ mun, gàu trên đầu trắng như tuyết!
- Ừ! Cũng đúng!
- Mà mày còn nhớ cái hôm đang học thì cả lớp phát hiện thấy mùi thối, vì nghi có ai đó ỉa bậy trong lớp nên thầy phải ngừng giảng bài và yêu cầu cả lớp cùng với thầy đi tìm cứt không?
- Nhớ! Nhưng hôm đó có tìm thấy cứt đâu!
- Đương nhiên là không tìm thấy, bởi đó không phải là mùi cứt mà là mùi thối chân của Trinh!
- Trinh bị thối chân à?
- Không chỉ thối chân thôi đâu, còn cả hăm bẹn, hoi nách, thối mồm và thối tai nữa!
- Kinh thế? Sao lại có đứa con gái vừa dốt, vừa xấu, vừa bẩn, lại vừa thối từ chân lên đầu vậy nhỉ?! Nhưng… nhưng…tao vẫn sẽ yêu và theo đuổi Trinh!
- Thằng thần kinh! Một đứa con gái như thế mà mày vẫn muốn sao?
- Một đứa con gái như thế mà tao với mày còn tán mãi không đổ, thử hỏi, nếu không tán Trinh thì tao với mày còn tán được ai?


Dứt lời, nó lại đổ chén rượu vào mồm, nuốt cái “ực”. Tôi thì cảm thấy rất hậm hực bởi ý đồ của mình đã không thành hiện thực. Nhưng không sao, tôi đã có cách khác.
Vì uống nhiều nên vừa về đến phòng là thằng bạn tôi nằm vật ra giường, ngủ say như ngất. Tôi nhìn đồng hồ. Hi vọng là giờ này Trinh vẫn chưa ngủ. Tôi móc túi thằng bạn, lấy điện thoại của nó ra để nhắn tin cho Trinh. “Nhắn gì đây nhỉ? Con gái thường ghét những thằng ăn nói mất dạy, vô văn hóa, vậy thì, mình sẽ nhắn tin thật vô văn hóa!”.
- “Trinh ngủ chưa?”
- “Dạ chưa ạ! Em đang học bài”
- “Học cái con khỉ! Lại lên mạng xem sex chứ gì? Hôm trước qua nhà em chơi, anh xem trộm laptop của em, thấy lịch sử toàn vào mấy trang đồi trụy, bậy bạ”
- “Anh… anh thật bệnh hoạn!”
- “Nhận lời yêu anh nhé? Tối mai anh qua đón em đi chơi. Khỏi ra công viên, khỏi xem phim, khỏi ăn kem, mình vào nhà nghỉ luôn. Anh cũng vừa lên mạng xem sex xong, học được mấy tư thế mới hay lắm, mai anh sẽ thực hành với em luôn. Bảo đảm em sẽ ngất ngây, lên bờ xuống ruộng. Nhé?”
- “Anh cút đi! Đồ biến thái! Tôi không bao giờ nói chuyện với anh nữa!”.
Xong! Tôi xóa hết mấy tin nhắn vô văn hóa ấy rồi nhét cái điện thoại trả lại vào túi thằng bạn. Nó vẫn ngủ ngon lành một cách tội nghiệp. Giờ thì nó đã chính thức bị loại khỏi cuộc chơi rồi, chỉ còn một mình tôi thênh thang đón chờ tình yêu của Trinh mà thôi. Nụ cười khẽ nhếch trên môi, tôi với lấy cái điện thoại của tôi, nhắn tin cho Trinh:
- “Trinh ngủ chưa?”
- “Dạ chưa ạ! Em đang học bài”
- “Vậy à! Anh cũng đang học bài nè! Nhưng học mãi không thuộc, vì cứ vừa học vừa nhớ đến em. Em học thêm chút xíu nữa rồi đi ngủ sớm nhé! Thức khuya không tốt cho sức khỏe đâu, lại dễ mọc mụn, xí gái nữa! Chúc em ngủ ngon với những giấc mơ trải đầy hoa hồng cùng những thiên thần xinh xắn vây quanh, ru em êm ái say nồng”
- “Hi hi! Ngọt ngào quá! Anh cũng thế nhé! Bi bi anh!”
Một cảm giác sướng nôn nao, râm rỉ len vào tim, tôi nhắm mắt lim dim, rồi chìm vào giấc ngủ êm đềm…
Giấc ngủ của tôi và thằng bạn kéo dài đến tận gần trưa hôm sau. Đánh răng rửa mặt xong, bước từ nhà tắm ra, tôi đã thấy thằng bạn tôi, tay nó vẫn đang cầm điện thoại, mồm há hốc:
- Mày ơi! Trinh nhắn tin cho tao!
Tôi chạy vụt tới, vồ lấy cái điện thoại của nó:
“Anh à! Đêm qua, em đã suy nghĩ cả đêm, và em quyết định sẽ nhận lời yêu anh! Anh qua đón em đi nhà nghỉ luôn nhé, và phải giữ lời hứa là làm cho em lên bờ xuống ruộng đấy, không thì đừng trách em!”
Thằng bạn tôi sau những phút ngỡ ngàng thì cuống cuồng mặc quần áo rồi phóng xe, hí hửng lao đi. Một cảm giác cay đắng, đau đớn dâng lên trong tôi uất nghẹn... Tôi đã thua rồi, tôi đã mất Trinh rồi!!!
Trời ơi! Đau quá! Tôi mất Trinh rồi!
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Vova trên bãi biển

Vova và mẹ trên bãi tắm:
- Mama, tại sao trong cái quần bơi của bác này có bị to còn bác đăng kia lại có cái bị nhỏ?
- Tại bác này giàu, còn bác kia nghèo.
Thời gian trôi qua ………
- Mama, nhìn kìa, có bác cứ nhìn mama mà càng ngày càng giàu …………

-Mama: ?!


Ngã rẽ hạnh phúc

Anh yêu em, cả đời này sẽ yêu mình em thôi" – Anh thủ thỉ với cô trong đêm tân hôn.
"Xạo, sau này em già đi chắc anh sẽ chán đấy, lúc đó đừng có ân hận nhé" – Cô cười khúc khích rồi rúc đầu vào lòng anh. Cảm giác thật bình yên, ngọt ngào làm sao.
"Anh thề …" – Chẳng để anh nói hết câu, cô vội che miệng anh lại. Cô không muốn tình yêu quá nặng nề bởi những lời thề thốt. Yêu là tự đáy lòng mình, chứ không phải là trách nhiệm bởi một lời hứa hẹn nào đó.
"Sau này anh muốn có mấy đứa con" – Cô tựa lồng ngực anh âu yếm hỏi.
"Anh muốn ba đứa. Con trai đầu lòng để làm anh cả, nó sẽ giống anh, che chở cho mẹ và các em. Đứa thứ hai là con gái, nó sẽ lém lỉnh đáng yêu như mẹ nó. Hơn nữa con gái thì em tha hồ mà sai vặt nhé" – Anh véo mũi cô cười sung sướng khi nghĩ đến cảnh đứa con gái nhỏ xíu khệ nệ ôm đồ lại cho mẹ nấu cơm.
"Ghét ghê, anh cũng sẽ sai vặt nó chứ đâu mình em. Mà đứa thứ ba thì sao?" – Cô tò mò ngước nhìn chồng. Vẻ mặt anh trông thật gian.
"À, đứa thứ ba thì trai hay gái cũng được, nó chắc chắn sẽ rất dễ thương. Nó sẽ là đại ca của cả gia đình mình đấy. Nếu là con trai anh sẽ cho con đi học đàn, còn con gái sẽ cho đi học võ. Ôi cục cưng của anh". Anh thầm tưởng tượng đến đứa nhóc thứ 3 và cười khà khà. Cô nhìn vẻ mặt vừa hạnh phúc, vừa giảo hoạt của anh mà cũng phải bật cười. Cô sẽ sinh cho anh 3 đứa con, để xem lúc ấy anh còn cười được như lúc này không.
Niềm hạnh phúc như vỡ òa khi cô có thai sau vài tháng cưới nhau. Anh nâng niu cô như trứng mỏng. Anh mua sách báo, lên mạng tìm hiểu về cách chăm sóc phụ nữ mang thai, về tâm lý của phụ nữ khi mang thai. Anh muốn con anh chào đời trong tình yêu của cả bố lẫn mẹ. Anh cũng học cách nấu những món ăn bổ dưỡng cho bà bầu. Đi làm về, anh phụ trách việc nhà cửa để cô được nghỉ ngơi. Những công việc đó sao có thể làm khó anh, cô còn vất vả mệt nhọc hơn anh nhiều. Nhìn anh tất bận với mọi việc như vậy mà vẫn luôn vui vẻ trò chuyện với cô, cô nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất khi có anh.
Nhưng niềm hạnh phúc đó chẳng được bao lâu, cô mất đứa con khi mới được hơn 2 tháng. Theo bác sĩ thì cơ thể cô có một chất nào đó đào thải đứa bé ra khỏi mẹ. Bác sĩ nói về sau cô cũng rất khó có con. Có lẽ phải chờ đợi một phép màu cho anh và cô. Cô khóc, anh cũng khóc. Những giọt nước mắt mất mát đau thương. Anh càng thương cô nhiều hơn trước. Có bất hạnh nào đau đớn hơn là người phụ nữ không được làm mẹ.
Suốt 7 năm, vợ chồng cô chờ đợi một phép màu, nhưng nó mãi vẫn chẳng xuất hiện. Niềm tin, sự mong mỏi trong cô và anh đều như đốm lửa sắp tàn. Lập lòe nhưng vẫn cố giữ lấy chút đốm tàn, để chờ đợi một ngày nó bùng lên. Đã có những lúc cô nghĩ rằng, có lẽ cô nên giải thoát cho anh. Cô không được làm mẹ, chẳng lẽ cũng bắt anh cả đời không được làm cha. Cuộc hôn nhân vốn dĩ như mơ giờ trở nên ảm đảm lặng lẽ. Đôi khi cô lại thấy ngột ngạt đến khó chịu trong chính ngôi nhà của mình. Bởi anh chẳng hề trách móc, anh vẫn cứ im lặng ở đó chờ đợi cùng cô. Nhưng cô không biết cô và anh chờ đợi đến bao giờ, và liệu ánh sáng sẽ xuất hiện hay phải chờ đợi đến cuối đời mà vẫn cô độc.
Đêm đêm cô bất chợt tỉnh giấc, sờ sang bên cạnh thấy lạnh ngắt. Lặng lẽ ra phòng khách thấy anh đang đốt thuốc ngoài ban công. Dáng vẻ cô độc của anh làm tim cô quặn thắt. Cô thấy mình như tội nhân gây nên sự cô độc kia. Nếu không lấy người vợ như cô, có lẽ giờ này anh đã có một gia đình như mơ với 3 đứa con xinh xắn đáng yêu. Anh cứ lặng lẽ đứng đó đốt thuốc, hết điếu này đến điếu khác. Cuối cùng anh cũng quay vào nhà. Ánh mắt anh bối rối khi bắt gặp cô đứng bất động giữa phòng khách. Anh lại gần khẽ mắng: "Sao em không gọi anh, đứng đây lâu mỏi hết chân rồi này". Rồi anh bế cô vào phòng ngủ, vỗ về cô như vỗ về đứa bé gái đang hoảng loạn: "Nhắm mắt vào ngủ đi em, trời sắp sáng rồi đó".
Cô nghe theo lời anh, nhắm mắt lại cố đưa mình vào trạng thái im lìm. Nhưng đầu óc cứ như u mê, chẳng ngủ sâu được. Đôi khi cô lại giật mình, nước mắt rơi đầm đìa vì một giấc mơ nào đó. Trong giấc mơ cô thấy mình được làm mẹ, được ôm đứa con đỏ hỏn vào lòng cưng nựng nó. Cô khóc khi nghe tiếng khóc của con, cô khóc sung sướng vì cuối cùng đã được làm mẹ. Nhưng khi giật mình tỉnh giấc, thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ chân thực đến nỗi cô cảm nhận được cả làn da non mềm của đứa trẻ ấy. Có tiếng anh mở cửa phòng: "Em dậy rồi à, sao không ngủ thêm chút nữa đi. Anh đang làm bữa sáng, một chút nữa là xong thôi."
Nhìn dáng người đàn ông đeo tạp dề khuất sau cánh cửa, cô bật khóc. Vì sao hơn 7 năm qua anh vẫn cứ như thế. Vẫn cứ ân cần, cưng chiều cô hết mực. Anh như vậy làm sao cô nỡ buông tay anh ra đây?
***





Gần đây thấy anh hay trầm ngâm hơn trước, cô nghĩ là do cuối năm công việc nhiều khiến anh mệt mỏi. Cô không nghĩ anh đã có người phụ nữ khác. Cũng phải thôi, anh đã lặng lẽ nắm tay cô hơn 7 năm qua chờ đợi điều kì diệu rồi. Giờ đã đến lúc anh phải buông tay cô để đi tìm thứ hạnh phúc thực sự của mình. Hạnh phúc của gia đình cô thật mong manh làm sao.
Cả đêm qua từ sau cuộc gọi của cô gái kia, cô đã ngồi bất động đến sáng. Anh trở về nhà trong bộ dạng lúng túng nhìn cô: "Em dậy sớm thế, sao ngồi ngoài này lạnh thế".
Cô ngước lên nhìn anh, vẻ mệt mỏi hốc hác khiến anh giật mình. Có phải vì chuyện đêm qua anh không về mà cô trở nên như vậy? Anh hối hận vô cùng, cảm giác tội lỗi làm anh khó chịu. Anh đi nhanh lại bên cạnh cô, anh còn đang không biết giải thích với cô về chuyện đêm qua không về nhà như thế nào thì nghe giọng cô rất nhẹ: "Mình ly hôn anh nhé. Cả đêm qua em đã suy nghĩ rồi, em muốn ly hôn".
"Anh … Anh xin lỗi chuyện hôm qua không về nhà. Anh nhậu ở nhà thằng bạn, say quá mấy thằng ngủ gục luôn ở đó. Em giận anh chuyện đó lắm hả. Thôi đừng giận anh nữa, sau này anh sẽ không vậy đâu" – Anh nói dối cô, vẫn nghĩ cô đòi chia tay vì giận chuyện đêm qua anh không về nhà.
"Không, không phải em giận anh. Anh làm gì sai em cũng không trách giận anh. Hơn 7 năm qua anh đã ở bên cạnh em, em thấy hạnh phúc lắm rồi. Nhưng giờ có anh ở bên cạnh, em thấy bức bối mệt mỏi lắm, em không muốn sống với anh nữa". Cô cũng không muốn nhắc đến chuyện người con gái kia để làm anh khó xử.
"Em có gì không hài lòng thì nói với anh. Chúng mình đã hứa là phải thắng thắn với nhau mọi chuyện cơ mà. Nếu em đang bực bội với anh về chuyện gì đó thì chiều đi làm về anh đưa em qua nhà bà ngoại, em có thể ở bên đó mấy hôm cho khuây khỏa. Khi nào hết giận anh thì về nhà em nhé.". Anh ôm lấy cô, vuốt nhẹ lên mái tóc cô. Anh đều làm vậy mỗi khi dỗ dành cô.
Vậy là cô chuyển về nhà mẹ đẻ ở. Buổi trưa cô tranh thủ về nhà xếp đồ đạc và gọi taxi mang đến nhà mẹ. Cô không muốn để anh đưa đi, có khi lần tới cô và anh sẽ gặp nhau ở tòa. Cô không muốn lần cuối cùng chia tay sẽ rơi nước mắt trước anh. Rồi có ngày anh sẽ quên cô, như vậy hãy để hình ảnh cuối cùng trong anh là người con gái đỏng đảnh hờn dỗi còn hơn là những giọt nước mắt chia ly. Bộ ảnh cưới, ảnh chụp chung của hai vợ chồng, những món quà anh tặng cô, cô tặng anh,.. cô đều mang đi hết. Cô không muốn để lại hình bóng của mình trong căn nhà này. Tất cả những gì thuộc về cô thì hãy biến mất, có như vậy anh mới có thể đón nhận hạnh phúc mới một cách trọn vẹn. Thứ duy nhất của mình cô để lại đó là chiếc nhẫn cưới và tờ đơn ly hôn đã kí sẵn. Chẳng cần một lời chia tay hay từ biệt nào, nhìn hai vật ấy anh sẽ hiểu ra tất cả.
Cô về nhà mẹ để được một tuần. Nhiều lần anh tìm đến công ty, đến nhà mẹ cô nhưng cô từ chối không gặp. Rồi anh cũng đón đợi cô ở cổng công ty sau giờ tan sở. Vẻ mặt hốc hác của anh làm cô muốn khóc, có lẽ cả tuần nay anh không cạo râu rồi. Nhìn thấy cô, đôi mắt đỏ hằn do mất ngủ của anh vụt sáng. Anh chạy lại cầm tay cô, vẻ mặt gần như van nài: "Nói chuyện với anh, chỉ một chút thôi".
"Vâng, anh sang quán nước bên kia đường trước đi. Em đi lấy xe rồi qua" – Cô không nỡ từ chối anh. Cả tuần qua cứ mỗi khi ai nói có người tìm gặp cô là cô lại khóc. Cô vừa muốn vừa sợ gặp anh, sợ sự yếu đuối của mình sẽ làm đổ vỡ quyết tâm kia, sợ anh thấy được sự nhớ nhung, ghen tuông trong mắt cô. Cô chưa thực sự đủ sức để đối mặt với anh lúc đó. Nhưng giờ đây, nhìn thấy người đàn ông mình yêu thương trước mặt. Anh tiều tụy đến đau lòng, cô làm sao có thể từ chối anh đây.
"Anh vẫn ổn chứ" – Cô mở đầu câu chuyện. Mới có một tuần không gặp mà giữa họ đã có sự gượng gạo vô hình.
"Em nhìn anh thấy có ổn không? Còn em, em có hay bị mất ngủ nữa không?" – Cô không nghĩ anh sẽ hỏi han về giấc ngủ của cô chứ không phải về tờ đơn ly hôn kia.
"Em ổn, em không bị mất ngủ nữa, ngủ rất ngon từ tối đến sáng. Em đã viết đơn ly hôn rồi, anh ký đi rồi gửi cho em nhé" – Cô chủ động nói về chuyện ly hôn. Anh muốn gặp cô có lẽ cũng vì chuyện này.
"Việc đó để sau đi. Anh biết hôm anh không về nhà đó, cô ấy đã nói chuyện với em. Anh xin lỗi, thực sự xin lỗi em vì đã nói dối. Xin lỗi em vì anh đã có một thời gian yếu lòng, anh đã phản bội em. Anh không tìm em để xin tha thứ, nhưng anh muốn nói với em một điều duy nhất, người anh yêu là em" – Anh nói một hơi dài rồi nhìn thẳng vào mắt cô. Anh kiên định, khác hẳn vẻ mặt lúng túng bối rối của buổi sáng hôm đó.
"Giờ nói chuyện đó có ý nghĩa gì nữa hả anh? Chúng mình hết duyên phận rồi. Ngay đến một đứa con để gắn bó vợ chồng với nhau, chúng mình cũng không có được. Vậy thì tại sao cứ phải níu kéo cuộc hôn nhân này? Quay lại với nhau để làm gì, để ngày ngày mỏi mòn chờ đợi sao? Anh không nhận thấy sự chờ đợi ấy đã dần mòn giết chết tình yêu của hai đứa sao? Em chỉ thấy sự cô đơn, sự mệt mỏi khi sống trong ngôi nhà ấy thôi" – Cô bình thản nói với anh như nói về chuyện của một người khác vậy. Lúc này cô thấy bình tĩnh và nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Cô cứ nghĩ mình gặp anh sẽ khóc lóc, nhưng không. Mắt cô ráo hoảnh, tim cô dường như cũng không thấy đau đớn nữa. Có lẽ cô đã quyết tâm lắm rồi, mọi chuyện nên chấm dứt tại thời điểm này sẽ không còn đau nữa, không còn cảm giác mặc cảm tội lỗi dày vò nữa.
"Dù em có nói sao thì anh vẫn chờ. Anh vẫn là chồng em, anh sẽ chờ đến khi nào mọi nút thắt trong lòng em được tháo gỡ" – Anh vẫn kiên định với ý kiến của mình.
"Anh chờ em cũng vô ích thôi. Cái điều kỳ diệu kia sẽ không bao giờ đến, và em cũng sẽ không bao giờ trở về là em trước đây. Anh làm vậy là tự hành hạ mình thôi. Khi nào anh nghĩ thông suốt thì ký đơn và gửi cho em nhé. Chúc anh sau này sẽ tìm được hạnh phúc đích thực của mình. Chào anh" – Cô lặng lẽ đứng dậy ra về.
***
Hai tháng sau...
Cô dường như đã quen với cuộc sống không có anh. Cũng may có gia đình ở bên cạnh, cô thấy phần nào bớt cô đơn. Đôi khi trên đường, cô cảm giác có đôi mắt đang dõi theo mình, cô biết đó là anh. Những lúc ấy cô thầm xót xa cho mình, cho anh. Vì lẽ gì mà cô và anh lại có kết thúc như thế này? Giá như sau khi chia tay, anh sống vui vẻ bên người mới thì cô đã không đau như vậy. Giờ cô chẳng thấy cảm giác ghen tuông dằn vặt mình. Không phải vì đã hết yêu anh, mà vì vẫn còn yêu anh rất nhiều nên mỗi khi nhớ tới vẻ mặt ưu thương của anh cô lại thấy xót xa.
Cô lao vào công việc, ngoài gia đình thì công việc là điều cô bận tâm nhất. Cô xác định cả đời mình sẽ ở vậy. Vì thế cần phấn đấu sự nghiệp vững vàng, cô sẽ xin một đứa con nuôi và chăm sóc nó thật tốt. Suy nghĩ đó làm cuộc sống của cô vui hơn, có ý nghĩa hơn. Chắc vì làm việc mà dạo này cô gầy và xanh xao. Mẹ làm đủ món tẩm bổ cho con gái nhưng cô không ăn được mấy. Đôi lần mẹ giục cô đi khám bệnh xem có bị suy nhược cơ thể không nhưng cô lần lữa mãi chẳng chịu đi. Cô biết mình chẳng làm sao cả, chỉ là thời gian vừa rồi quá mệt mỏi nên mới vậy. Giờ mọi chuyện kết thúc rồi, ít bữa nữa ăn ngủ tốt lại sức ngay mà.
Hôm nay cô về sớm hơn mọi ngày. Cái cảm giác nôn nao như bị cảm nắng làm cô khó chịu nên xin phép nghỉ sớm. Về đến nhà cô nằm bệt trên giường. Mẹ lo lắng pha cho cô cốc nước cam nhưng vừa đưa vào miệng cô ói ra hết. Nằm trên giường cô lại nhớ đến anh. Ngày trước khi cô bị mệt, anh cũng hay pha nước cam rồi bón từng thìa cho cô uống. Giờ thì cũng là nước cam, nhưng là mẹ pha, và cô không thể uống được vì quá mệt. Cô khóc rồi nằm thiếp đi lúc nào không hay. Mãi đến khi có người khẽ lay lay cô mới giật mình tỉnh giấc: "Mẹ, bây giờ là mấy giờ rồi ạ, con ngủ quên mất".
"8 giờ tối rồi. Con ngủ hơn 4 tiếng rồi đấy. Dậy rửa mặt thay đồ đi rồi ăn cháo. Mẹ hầm cháo cho con này". Mẹ dịu dàng nâng người cô dậy.
"Vâng, con cũng thấy đói bụng rồi". Cô nũng nịu cười với mẹ rồi với tay mở nắp tô cháo ra. Mùi cháo làm bụng cô lộn lạo, không phải cảm giác đói mà là cảm giác muốn ói. Cô bịt mồm chạy vội vào nhà tắm và ói ra toàn nước. Mẹ cô thấy vậy cũng chạy vào theo, đỡ cô ngồi xuống rồi lấy nước cho cô xúc miệng
"Mẹ, mẹ nấu cháo với gì vậy, sao con ngửi mùi này ghê cổ quá" – Cô nhăn nhó đón cốc nước từ mẹ. Cái mùi từ tô cháo vẫn làm cô ngây ngấy.
"Mẹ nấu cháo tim cật con vẫn thích ăn mà. Tim họ mới mổ lợn lúc chiều vẫn tươi ngon lắm" – Mẹ cô ngửi tô cháo. Bà thấy tô cháo rất thơm, có mùi gì khiến cô ghê cổ đâu nhỉ. Một ý nghĩ thoáng vụt lên trong đầu bà, hay là… Đúng rồi, biểu hiện của cô giống hệt lúc bà mang thai mấy đứa con. Có lẽ nào…. Nét mặt bà thoáng vui mừng: "Tháng này con đã có chưa?".
"Có gì ạ? … À, hình như chưa ạ". Cô chợt nhìn vẻ mặt vui mừng của mẹ rồi nhớ đến tháng này mình chưa có, mà tháng trước mình cũng không có. Vì chuyện kia mà cô cũng chẳng để ý đến chuyện này. Giờ ngẫm lại, thì những biểu hiện của cô cũng giống lần mang thai trước lắm. Có lẽ nào cô đã có thai? Không chần chừ thêm, cô chạy ra đầu phố mua que thử. Nếu đúng như cô có thai thì ông trời thực sự vẫn còn thương cô.
Nhìn hai vạch hồng đậm trên chiếc que thử mà cô nhảy lên sung sướng. Cô ôm chầm lấy mẹ, khóc khóc cười cười: "Mẹ ơi, con có thai rồi. Con mừng quá mẹ ơi, vậy là con con nó đến với con rồi".
Mẹ khẽ vỗ nhè nhẹ lên vai cô: "Sắp làm mẹ rồi còn như trẻ con. Mà con đừng có nhảy lên như thế. Mấy tháng đầu này phải biết giữ gìn nghe chưa. Để mai mẹ đưa con đi khám".
Cả đêm đó cô nằm thì thầm với đứa bé trong bụng. Đêm đó cô cầm điện thoại, bấm số của anh đến mấy chục lần rồi lại xóa đi. Đêm đó cô có giấc ngủ ngon kể từ mấy năm nay rồi.
Nghe bác sĩ nói em bé được gần 3 tháng và phát triển rất khỏe mạnh làm cô bật khóc. Cuối cùng thì ông trời cũng thương cô, cho cô một niềm an ủi lớn nhất cuộc đời.
***
"Cốc, cốc, cốc". Tiếng gõ cửa làm cô giật mình. Cứ nghĩ là mẹ nên cô vọng ra: "Mẹ vào đi ạ".
Cô vẫn cắm cúi viết nhật kí cho con yêu, cô muốn sau này con ra đời sẽ biết được mẹ nó hạnh phúc như thế nào khi có nó. Mãi lúc sau vẫn thấy im lặng, cô vừa cười vừa quay đầu ra phía cửa: "Sao hôm nay bà ngoại tiết kiệm lời nói thế?". Nụ cười của cô sững lại khi bắt gặp cái nhìn trầm ấm của anh.
"Là anh sao? Sao anh vào được đây?"
"Ừ, anh đây. Là mẹ cho anh vào". Mẹ cô thỉnh thoảng vẫn thấy anh quanh quẩn ở cổng nhà, nhìn lên phòng cô. Bà biết anh vẫn còn yêu cô, cô cũng rất yêu anh. Giờ cô lại có thai rồi, còn điều gì để ngăn cản hai người làm lành.
"Mẹ nói chúng mình có con rồi, có thật không em? Anh sắp được làm bố rồi phải không em?" – Anh hỏi cô với vẻ mặt háo hức mong chờ.
"Ai bảo con của anh chứ, con của em thôi" – Cô vẫn còn giận hờn anh. Đâu dễ dàng nói làm lành là làm lành nhanh như vậy. Mặc dù trong thâm tâm cô, cô rất yêu và nhớ anh. Nhưng lời đã nói ra rồi, đơn ly hôn cũng đã viết rồi. Làm sao chỉ vì đứa con xuất hiện mà lại như không có chuyện gì.
"Vợ vẫn giận anh à? Vợ giận anh cũng được, nhưng không được buồn nghe chưa. Sẽ ảnh hưởng đến con đấy". Anh lại gần ôm lấy cô, mặc kệ cô phản kháng, giãy dụa.
"Anh làm trò gì thế, buông em ra. Ai là vợ anh chứ, em kí đơn ly hôn rồi. Giờ chúng ta không còn quan hệ gì nữa". – Cô cố thoát ra vòng tay anh, nhưng càng cố anh lại càng ôm cô chặt hơn.
"Anh chưa kí, anh cũng chưa bao giờ từng nói là ly hôn. Đó là lúc em nóng giận em nói vậy, anh không coi đó là lời thật lòng. Vả lại, mẹ bảo em rất hay nhớ anh và khóc nhè. Còn nói không làm vợ anh nữa không?"
"Anh….". Cô chưa kịp nói gì nữa thì đã bị anh chặn đứng bằng một nụ hôn. Nụ hôn có giận hờn, có nước mắt của cô, có sự hối lỗi của anh, và cả hạnh phúc vì đứa con chưa chào đời.
Rất lâu sau anh buông cô ra, nhìn cô chân thành: "Về nhà với anh nhé. Gái lớn đi lấy chồng rồi, vẫn về nhà nhõng nhẽo mẹ sao được. Em không thương mẹ à, mẹ lớn tuổi rồi mà còn phải chăm sóc em đấy. Về nhà để anh chuộc lỗi với mẹ con em nhé".
Cô nhìn anh không nói được gì. Cô ngượng ngùng nghĩ đến mẹ vẫn phải chăm sóc mình, nhìn người đàn ông yêu thương suốt bao năm qua đang chờ đợi cô một cái gật đầu. Và ngay cả trái tim cô, nó cũng đang gào thét với cô rằng: "Đồng ý quay về đi, mấy tháng qua tôi đau khổ với cô lắm rồi". Cô gật đầu nhè nhẹ với anh, cô lấy tay lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, miệng chu lên: "Rồi anh sẽ biết tay em, cứ chờ xem". Anh ôm cô cười hạnh phúc. Vậy là cuối cùng hạnh phúc thực sự đã đến với anh và cô. Con đường duyên nợ của họ tưởng chừng đã kết thúc, hóa ra đấy mới là bắt đầu ở một khúc cua khác. Anh tin con đường đó sẽ kéo dài mãi mãi, đến hết cuộc đời của họ.

(Sưu tầm )

Đôi giầy và cốc nước mía

Chiều làm về, trời nóng, anh tạt vào quán ngay gần công ty làm cốc café, chờ lát vãn người rồi về cho đỡ đông.
- Chú ơi đánh giầy không chú?
- ưmmm… Anh vừa cúi ...ngậm uống hút vừa lắc đầu.
- Rẻ mà chú, con chỉ xin cái bánh mỳ ăn cho đỡ đói thôi…
- Giầy chú sắp cho vào bảo tàng đến nơi rồi, thử hỏi người khác xem nhé!
Anh cười, nó xị mặt nhìn anh, buông thõng 2 vai có vẻ mệt mỏi rồi thất thểu đi ra mé cửa ngồi.
Mụ chủ quán ngồi ngay đó cất giọng chua ngoa: - Đi chỗ khác kiếm ăn đi 2 cái thằng kia! Chúng mày ngồi đó án ngữ thì ai dám vào hàng nhà tao nữa. Hãm vừa chứ!!!
Đúng là cái miệng xinh không đồng nghĩa với những lời nói đẹp. Nó hắt hủi thân phận của đồng loại......
Anh với tay lấy chùm chìa khoá trên bàn gọi thanh toán, mình cũng đếch thèm ngồi ở cái quán này lần nào nữa luôn....
Hãm!!! ...
Lao xe theo hướng 2 đứa nhỏ đi để tìm mà mãi không thấy. Quái! vừa thấy ở đây xong ngoắt cái đã không thấy đâu, bọn này nó bay đi chắc?? Anh tự hỏi.
- Chú ơi…
Anh giật mình, quay lại thấy thằng bé con đang ngồi sát ngay sau vách tường lúc nãy chìa tay ra.
- Sao lại ngồi đây? Anh cháu đâu?
- Anh đi kiếm đồ ăn rồi, chú ơi …đói…!!!
Tội nghiệp, thằng bé còm nhom, chắc chỉ tầm 3- 4 tuổi, bằng đứa cháu con ông anh trai anh là cùng. Đáng lẽ ra bây giờ nó phải đang được chăm sóc ăn uống đầy đủ, được đi mẫu giáo, có bố và có mẹ bên cạnh như bao đứa trẻ khác. Thế mà… Anh lần túi quần ra đc hơn 30k đưa cho nó: - Này cháu, cầm bảo anh đi mua đồ ăn cho nhé!
- KHÔNG!!!
Chưa kịp đưa đến tay thằng bé thì thằng anh từ đâu chạy lại giật tay thằng em vào. - Con cám ơn chú nhưng anh em con không dám nhận đâu ạ. Bọn con đâu phải ăn xin. Chú có lòng tốt thì để con đánh giầy cho chú. Giọng nó có vẻ dứt khoát.
- Thế mày định để cho em nó đói chết à thằng kia???
Nó cúi gằm mặt xuống không nói gì. Thằng em thì cứ cầm lấy tay anh giật giật. Anh bước gần đến ấn tiền vào tay thì nó lại hẩy ra xong quay ra ôm lấy thằng bé. - Thôi được rồi, haiz, thế qua quán nước mía kia ngồi chú trả công đánh giầy và mời 2 thằng nước mía. Được chưa???
Nó lí nhí: - Vâng, thế thì được ạ.
Vừa đặt cốc nước mía xuống bàn 2 đứa nó hút 1 mạch hết sạch, còn toàn đá. Anh quay qua chị bán nước giơ 2 ngón tay ý ra hiệu thêm 2 cốc nữa, chị hiểu ý ngay, gật lia lịa.
Đợi 2 cốc nước nữa đến, anh bắt chuyện. - Uống từ từ thôi không lạnh cổ, về đau họng đấy. Ngon ko?
- Dạ. Ngon ạ! Thằng bé con mút chùn chụt rồi quay sang anh. - Nước mía ngon quá anh hai, thế mà hôm trước anh bảo đắng lắm!!!
Nó cười hề hề rồi xoa đầu em. Thấy cốc thằng em đã gần hết, nó lấy cốc của mình đổ sang cho em.
- ơ, anh hai không uống à?
- Không, anh không thích uống nước mía. Em uống nốt đi.
Nó nhìn xuống chân anh. - Giầy chú bẩn quá rồi, con đánh giầy cho chú nha.
- Ok! hy vọng nó còn đánh được. Không cần sạch quá đâu.
Anh vừa tụt đôi giầy vừa xỏ đôi dép tổ ong nó đưa. Mặt nó đen nhẻm, nhưng nhìn kỹ khá sáng sủa. - Cháu bao tuổi? - Tám chú ạ. - Tám? - Dạ - Quá nhỏ!
Nó cười trừ - Con lớn rồi mà.
- Mà sao cháu cứ xưng con với chú thế? Chú đâu quen cháu nhỉ.
- Mẹ con bảo ra đường gặp người lớn phải xưng con hết, phải lễ phép với người lớn tuổi, mình không có gì thì cũng không để người ta coi thường được. Xưng con để thấy con người gần gũi nhau hơn chú ạ.
Anh tay chống cằm thở dài. Mình còn cố chấp hơn 1 đứa con nít. - Thế mẹ cháu... à con đâu? nhà ở đâu?
- Mẹ con mất rồi ạ, gần 2 năm nay rồi. Nhà con ở đằng kia, nhưng bị phá rồi chú ơi. Người ta giải tỏa rồi, giờ tụi con ngủ ở sau chợ.





- Thế bố? bố đâu?
- Con không có bố. Lúc sinh ra đến giờ con chỉ biết có mẹ thôi. Con ko được đến trường, mẹ dạy con viết, dạy con làm toán, cái gì mẹ cũng dạy con hết.
Nó vừa nói, 1 tay luồn vào trong giầy, 1 tay quệt xi thoăn thoắt, mặt trùng xuống. Anh cũng thôi, chẳng hỏi thêm nữa, quá khứ của mẹ nó chắc nó cũng chẳng biết đâu mà hỏi làm gì, nhưng trong đầu anh thì hiện lên cả đống giả thiết: nào là mẹ nó bị gã nào lừa xong không chịu cưới, bị nhà chồng hắt hủi hay cũng có thể người nhà ruồng bỏ… Nhưng có điều, anh chắc chắn đó là một bà mẹ tốt. Cứ nhìn cách thằng bé ăn nói và đối xử với người khác thì biết, hẳn nó phải bị ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ. Anh bế thằng bé con lên cho ngồi lên đùi, nó cười, nụ cười như chưa từng được một lần như thế. Nó còn bé quá, còn chưa biết gì đang ở phía trước đợi chờ nó.
- Con định tích góp tiền để bữa nào nó lớn cho nó đến trường chú ạ, con không muốn nó giống như con. Nhưng mà sao giờ người ta khó quá, trước 1 ngày con đánh được hai chục đôi mà giờ chỉ được năm, sáu… Hôm mưa thì có khi chẳng đôi nào. Không có cái cho nó ăn nên nó còm nhom chú ạ.
- Haizzz…Mà sao nhìn 2 đứa chả giống nhau nhỉ??
- Dạ, con nhặt được nó ở góc chợ, nó khóc to lắm, con không biết ai để nó ở đấy nữa.
- Sao không đem nó trả lại, con có nuôi nổi nó đâu.
- Biết người ta ở đâu mà trả hở chú? Người ta đâu có thương nó, bỏ nó giữa chợ thế kia còn gì. Ít ra con còn có chỗ ngủ, kiếm được cái ăn cho nó. Nó chẳng có gì.
- Xong rồi chú. Có mấy chỗ con chà mãi không sạch.
- Ừ, nó nát rồi thì sạch sao được, thế này là tốt lắm rồi, chú cảm ơn. Hết bao nhiêu chú gửi tiền nào?
- dạ, 7 ngàn chú. Nhưng thôi ạ, chú cho anh em con uống nước mía coi như hoà rồi ạ.
- Hoà là hoà thế nào, nước mía là chú mời bọn mày. Đây, ví chú còn có ngần này, cầm lấy đưa e đi ăn cơm đi. Tối rồi.
- Sao nhiều thế chú, con không dám cầm đâu. Mẹ con mắng đấy!
- Sao con bảo mẹ con mất rồi??? Không được nói dối nha, xấu lắm đấy.
- Con không nói dối, mẹ con vẫn ở đây mà.
Nói rồi nó thò tay vào túi áo lôi ra cái ảnh be bé đen trắng có hình người phụ nữ tóc dài, đôi mắt buồn nhìn rất hiền. Lần đầu tiên anh thấy những tia nắng vàng cuối ngày nó nặng trĩu trên khoé mắt đến thế… Anh xoa đầu nó: - Cầm lấy, coi như chú đặt trước cả tháng, mai lại đánh giầy cho chú nhé.
Nó lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng chịu cầm rồi lí nhí: - Thế mai con sẽ đánh giầy cho chú nữa. Con cám ơn chú!
- Ừ…
Thằng anh cầm tay thằng em lũn cũn đi theo. - Bữa nào kiếm được tiền mình đi uống nước mía nữa nha anh hai, ngon lắm!!!
Anh nghe mà chẳng nhấc chân được lên. Giá mà ngay lúc này chú có thể làm được điều gì đó tốt hơn cho 2 đứa. Cảm ơn con, hôm nay là ngày may mắn của chú, con đã chỉ lại cho chú một con đường mà chú dường như đang mất dần niềm tin vào cái xã hội này. Chú vẫn tin là có điều kỳ diệu trên thế giới này, và con là một ví dụ. Cố gắng lên nhé! Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi…

ST